thúc vô sườn tui 1 cái. – Ai biết, tại nó cứng cứng như cơm cháy – tui nhăn mặt. Nhỏ xị mặt, cầm chén cơm ăn tiếp. Mấy bà chị giúp việc cứ ngồi đó bụp miệng cười. Để chuộc lỗi, tui gắp cho nhỏ miếng thịt gà. Nhỏ không nhìn lên, vẫn cắm cúi ăn. Lát sau lên phòng, nhỏ pha 1 ca Lipton thiệt bự. – Tập tiếp nè. – Nhỏ phụng phịu – Giận T à? – Tui hỏi – Hông, giận chi mệt. – Thôi mà, nãy T lỡ lời thôi, tưởng cơm cháy thiệt mà. – Hứ, ai mà đi ăm cơm chung với cơm cháy chứ? – nhỏ nhăn mặt. – Thôi mà,