và chấm vào bát nước xốt. – Không ngon, toàn mùi cà ri. Sao cháu thích vậy? – Ăn quen rồi sẽ thấy ngon. Giống như sầu riêng ấy cô, ai ăn được sẽ nghiện. – Uh… sẽ nghiện. Như cô nghiện cháu vậy. Cô có chút run run trong giọng nói. Tôi cũng yên lặng. – Khi cô lên cơn nghiện, cháu có giúp cô không? Giọng cô có vẻ lạc lạc. Nhìn cô một lúc, tôi đưa tay nắm lấy bàn tay cô. – Cháu sẽ… bất cứ lúc nào. Cô lật bàn tay, ôm lấy bàn tay.