được lo lắng cho họ chớ người đang sống bên Mỹ này thì thà nhịn đói chứ chẳng mấy ai chịu cho hắn lo lắng. Trên đường đưa Hồng về nhà, hắn tự động vạch một chương trình để lo cho Hồng. Hắn nói huyên thuyên: – Em cứ nghĩ một hai ngày cho khỏe trước đi. Rồi anh sẽ đưa em đi làm thủ tục xin thẻ xanh, số xã hội. Rồi anh sẽ ráng làm cho em ăn học, mai mốt ra trường bác sĩ, nha sĩ sung sướng cuộc đời. Lúc đầu hắn nói ít, Hồng còn lắng tai nghe. Hắn được thể cứ nói tới, nói mãi, riết rồi Hồng cũng chẳng