Phương nói một hơi mà hắn vẫn cứ cười. Cô mắc cỡ quá, quay đi, rồi hỏi hắn: – Có dìa không? Hay ở đó đứng cười miết… Thằng Miên cố nén nụ cười, hắn nắm tay cô cùng đi luôn. Cả hai cứ để y trong bộ dạng nguyên sơ hồng hoang như vậy mà bước đi trong đêm tối. Cái quần của thằng Miên, rồi cái áo ngủ của Phương vẫn còn mắc nguyên trên cành cây. Không phải thằng Miên nó quên lấy, mà tại nó nghĩ cũng chẳng cần lấy về làm gì. Dù sao thì lúc ở nhà Phương có bao giờ hắn và cô phải mặc quần áo chi đâu, cứ